Gạt
Tàn Đầy trên báo Quốc tế Thị Trường & Tiêu Dùng tháng 5
Cảm giác của anh khi lần
đầu cầm trên tay album Đám cưới chuột?
Quân: “bìa đẹp quá!”, vui và tự hào!
Long: "Cuối cùng thì nó cũng đây rồi", đúng là mệt nhưng
mà vui.
Huy: Hồi hộp không biết nó sẽ được đón nhận như thế nào.
Đạt: Trông mình xấu nhất hội.
Anh nghĩ sao khi nghe âm
nhạc của chính mình? Theo anh, đây là một album như thế nào?
Quân: “ước gì mình có một đôi tai nữa để được nghe nhạc của mình
một cách trọn vẹn, tươi mới như các bạn thính giả”. một album
không tồi, ít ra là tôi biết có 3 người khác nữa cũng đồng ý với
tôi
Long: Thực sự là rất khó để nghe bằng một đôi tai khách quan,
vì mỗi khi nghe đến đoạn nào thì trong đầu tôi lại hiện lên những
hình ảnh khi thu âm cho bản nhạc đó, chứ không phải là đang "nghe
nhạc" thực sự... Lúc đầu chúng tôi nghĩ rằng album này sẽ
hơi khó nghe, vì chúng tôi chủ trương là không chiều thị hiếu
nào, mà trước hết là phải chiều mình đã. Nhưng sau khi đĩa ra
thì một số người bạn gần như có thể "đọc" được hết những
gì chúng tôi muốn nói ở trong đó, và họ nói rằng đây là một album
có thể nghe khá thoải mái, không có những vấn đề "gây đau
đầu". Đấy là những gì chúng tôi biết được.
Đạt: Nói một cách không khiêm tốn thì đây là album nhạc tôi “nghe”
nhiều nhất từ trước đến nay
Anh có thể tự định nghĩa
về phong cách âm nhạc của ban mình?
Quân: Rock thể loại Tự Do!
Long: Thoải mái, không cần lên gân và không có những vấn đề "to
bằng cái nhà" - Nói vui với nhau thì chúng tôi tự gọi là
"rock ngây thơ” hay “rock nhí nhố"!
Huy: Có lẽ cuộc sống riêng của từng thành viên và tính cách mỗi
cá nhân đều thể hiện trong âm nhạc của chúng tôi. Chúng tôi cũng
không cố gắng phải bám theo một xu thế âm nhạc nào. Mọi ý tưởng
đến từ từng thành viên đều được tôn trọng.
Đạt; Liệu có nên gọi là thể loại Rock Bật Cười không nhỉ?
Anh tâm đắc hơn cả với bài
nào trong album? Vì sao?
Quân: đây là câu hỏi mà tôi ít tâm đắc nhất vì nhiều người hỏi
mà nghĩ mãi không ra câu trả lời, phở, mứt, chuột, nho… mỗi món
đều có cái ngon riêng của nó không thể đem so sánh được
Long: Quả thật là tôi ưng ý hết, nhưng nếu phải nói một bài thì
tôi cho là Mứt/Mứt hoa quả các loại (đây là một bản ngẫu hứng
được tách làm 2 phần trong đĩa), vì con gái 2 tuổi của tôi rất
thích bài này, nó thường nhảy múa theo và kêu "Mèo, mèo đấy!"
ở đoạn chúng tôi kêu hú hú trong bài...
Huy: Tuỳ theo tâm trạng của tôi mỗi hôm mà tôi thấy thích một
bài nào đó hơn. Tôi nghe nhiều quá nên nhiều khi còn cảm thấy
“sợ”. Nhưng rồi vài hôm sau nghe lại lại thấy thích.
Đạt: Người Hóa Cáo
Nếu được làm lại, anh sẽ
sửa chi tiết nào trong album?
Quân: sửa 1 lỗi chính tả của lời bài Phở trong quyển lời
Long: Chắc là không sửa gì cả. Chúng tôi đã có một thời gian rất
vui vẻ khi thực hiện đĩa này và tôi nghĩ rằng đối với tôi mọi
chi tiết đều có một giá trị nào đó.
Đạt: Hát đổi lại thứ tự một khổ trong một bài. Nhưng không thể
nói tên bài đó vì sợ mọi người biết mất… ☺
Anh đến với âm nhạc như thế
nào?
Quân: vốn thích nghe nhạc từ nhỏ. Khi học cấp III cùng mấy người
bạn thành lập một nhóm nhạc để chơi cho vui. Khi ấy mình là người
chơi guitar kém nhất nên “bị bắt đi” học trống để về oánh trống
Long: Khi còn nhỏ tôi thường ngồi chầu rìa nghe bố, chú và anh
trai tôi chơi guitar ở nhà. Còn bây giờ nếu nói là đã "đến
với âm nhạc" thì to tát quá, "tiếp xúc" thì đúng
hơn.
Huy: Tôi bắt đầu thực sự thích chơi nhạc từ hồi PTTH. Đầu tiên
tôi thích chơi trống, tôi đã tự làm một “bộ trống” gồm 3 can nhựa
(20 lít, 10 lít và 5 lít), một hộp sắt tây, một pedal bằng gỗ,
với hệ thống ròng rọc rất phức tạp, một cái chõ đồ xôi, 2 lá đồng
tháo ở tay nắm máy khâu, dăm chiếc nan hoa xe đạp, và một đôi
đũa. Tôi còn cả gan mang bộ trống này đến oánh ở một buổi tiệc
sinh nhật bạn cùng lớp mới chết chứ.
Đạt: Bố mẹ tôi hát khá hay, tuy chẳng diễn bao giờ thì phải. Các
cậu tôi suốt ngày nghe nhạc bằng đĩa than, thậm chí có cả ban
nhạc từ những năm 80. Tôi biết nhún nhảy theo Smokie, Beatles,
Suzie Quatro, Abba… từ hồi học mẫu giáo.
Anh có bao giờ nghĩ, nếu
như mình được học nhạc tử tế thì có phải tốt hơn không!?
Quân: để trả lời được câu hỏi này phải cho tôi 20 năm để tôi học
nhạc tử tế rồi xem lúc đó như thế nào
Long: tôi nghĩ chắc là cũng không tốt hơn đâu, vì nếu thế thì
có thể bây giờ chúng tôi lại phải cố gắng kiếm tiền bằng âm nhạc
để phục vụ cho một sở thích khác, như vẽ, làm kinh tế, hay viết
báo chẳng hạn!
Huy: Giá mà có cách nào để vừa được học nhạc mà vẫn còn đủ thời
gian lo được các thứ khác thì quá mỹ mãn.
Đạt: Với cá nhân tôi thì chắc là không. Cứ cái gì được học nghiêm
túc thì y như rằng không làm được. Cái gì thích thì sẽ tự mình
cố gắng làm ổn.
Theo anh, giai đoạn nào của
Gạt Tàn Đầy là đáng bi quan nhất?
Quân: đó là trước khi bắt tay vào thu album ĐCC vài tháng, khi
chúng tôi băn khoăn không hiểu có thực hiện nổi không
Long: Đối với tôi thì đó là cách đây hơn 1 năm. Lúc đó chúng tôi
gần như vẫn liên lạc với nhau hàng ngày, nói chuyện trên trời
dưới đất, chuyện xe cộ, gia đình, nhưng gần như không ai nhắc
đến chữ "Gạt tàn đầy" hoặc "ban nhạc". Sau
đó khi có dịp gặp nhau tại TPHCM, tôi có ngỏ ý với Huy và Quân
là muốn làm một dự án riêng, nhưng 2 người kia trả lời "tất
cả cùng làm thì vui hơn chứ!"
Huy: Lâu rồi, có một khoảng thời gian chỗ làm của tôi đóng cửa.
Tôi phải xoay sở làm việc này việc kia kiếm ăn và chẳng còn tâm
trí nào cho âm nhạc. Lúc đó ban nhạc suýt tan rã. Tôi còn nhớ
như in cái không khí nặng nề thời điểm đó.
Đạt: Đúng rồi. Lúc đó mọi người bận bịu việc riêng. Không ai dám
nói đến chữ nhạc. Mỗi khi nói chuyện qua email về gia đình riêng
thì rất sôi nổi. Nhưng cứ động đến nhạc thì lại im re. Thế mà
có đâu ngờ…
Anh nghĩ sao về cái tên Gạt
Tàn Đầy? Cái tên này đã từng gây rầy rà cho ban nhạc?
Quân: Dễ nhớ! Theo tôi nhớ thì chưa
Long: Tôi nghĩ là nó phản ánh khá đúng tinh thần của ban nhạc:
toàn nói về những chuyện con con như cái bút, cái tăm, đôi giầy,
cái kẹo... chứ không hàm chứa những điều lớn lao to tát nào cả.
Huy: Rất thân thuộc. Nó là một phần cuộc đời tôi sau Desire.
Đạt: Cũng có lần được gợi ý là nên đổi tên cho “đỡ gấu”, trong
một cuộc thi gì đó. Nhưng không thể gọi là rầy rà vì bây giờ mọi
người vẫn gọi chúng tôi là GTĐ.
Việc không thường xuyên biểu
diễn gây trở ngại gì cho ban nhạc?
Quân: cứ tưởng là sẽ ít người biết đến GTĐ, té ra không phải
Long: Không có trở ngại nào cả. Đơn giản là việc chơi nhạc hay
biểu diễn cũng là để mang lại những giây phút thoải mái vui vẻ
mà thôi. Nếu so sánh việc chơi nhạc với việc chúng tôi tụ tập
uống bia tán chuyện gẫu với nhau, cũng là mang lại sự thoải mái,
thì chẳng lẽ uống ít bia hơn cũng là một trở ngại?!
Huy: Kinh nghiệm sân khấu. Mỗi lần biểu diễn, ta lại có thêm một
kinh nghiệm.
Đạt: Có chứ. Ví dụ như rất nhiều cô bán đĩa xinh đẹp đặt CD của
chúng tôi sang dãy bán phim hoạt hình chẳng hạn.
Theo anh, GTĐ còn thiếu
những điều kiện gì để trở thành một ban nhạc rock “chuyên nghiệp”
(như Bức Tường chẳng hạn)?
Quân: tôi không nghĩ GTĐ định trở thành “chuyên nghiệp”
Long: Cái thiếu to nhất, mà đúng ra là hoàn toàn không có, đối
với GTD, chính là cái sự "muốn" ấy. Nói cách khác là
chúng tôi không "muốn". Đơn giản là vì âm nhạc với chúng
tôi là một cuộc chơi chứ không phải là nghiệp.
Huy: Để trở thành chuyên nghiệp thì đúng là thiếu nhiều thứ. Nhưng
chúng tôi lại thích là “không chuyên” hơn.
Đạt: Thêm một phiếu nữa. Không chuyên mà vẫn chơi hết mình muôn
năm!
Rock Việt ngoài lời Việt ra vẫn thiếu chất
Việt. Anh có đồng ý với nhận định này? Nếu có thì làm thế nào
để khắc phục?
Quân: chất Việt trong Rock Việt tự bản thân nó sẽ hình thành,
khi mà nó được phát triển. Đâu thể lấy một vài nét văn hóa Việt
áp đặt vào mọi lĩnh vực và dùng để đánh giá có “chất Việt” hay
không được. Ngôn ngữ theo tôi là một khía cạnh quan trọng nhất
của văn hóa mỗi dân tộc, nếu viết lời Việt thành công, không gượng
ép cho các ca khúc Rock của mình thì đã là “chất Việt” lắm rồi.
Nếu không thì bạn cho hỏi thế nào là “chất Việt”, hay là phải
sử dụng các nét dân ca quan họ với chất Tây Nguyên… thì mới “Việt”.
Long: Chúng tôi chơi những gì mình thích, bản thân Gạt Tàn Đầy
cũng chưa bao giờ tự khẳng định mình đang chơi dòng nhạc gì cả.
Cứ coi như nhận định trên không có ảnh hưởng nào đến chúng tôi
và vì thế chúng tôi cũng không cần tìm cách khắc phục nó, cứ để
mọi việc tự nhiên thôi.
Huy: Tôi rất thán phục nhạc sĩ Nguyễn Cường ở cái chỗ ông chưa
bao giờ nói ông là rocker, nhưng nhạc của ông theo tôi cảm nhận
là “cực rock” mà lại “cực kỳ Việt Nam”. Ca từ của ông vừa trau
truốt, vừa tự nhiên, vừa mạnh mẽ, vừa ý nghĩa mà lại rất gần gũi.
Tôi chưa thấy ai định nghĩa được “chất Việt” trong nhạc rock một
cách đầy đủ. Đúng là lời viết bằng tiếng Việt thôi thì chưa đủ,
còn là sự tự nhiên trong cách sử dụng ca từ, nội dung truyền tải,
giai điệu, cách hoà âm phối khí…Theo tôi cần nhìn nhận cái “chất
Việt” theo khía cạnh thời sự chứ không cứ phải là truyền thống
mới là “Việt” - vì cuộc sống của người Việt thay đổi theo thời
gian nên cái khái niệm “chất Việt” cũng sẽ càng ngày càng phát
triển và mở rộng hơn.
Đạt: Nếu trả lời xong câu này chắc tôi cần 7 năm học khoa lý luận
sáng tác nhạc Việt và khoảng 30 năm chỉ có chơi nhạc, nghe nhạc.
Chúng ta đang phải khẳng định rằng Một
Thứ Mà Chúng Ta Chưa Biết Là Cái Gì Đang Thiếu Một Cái Gì Đó Cần
Làm Gì Để Trở Thành Một Cái Gì Đó.
Back to News |